Chẳng có một tâm hồn nào lại không một lần khẽ rung lên khi bắt gặp vòm hoa lặng lẽ kiêu sa ấy. Cũng chẳng có vần thơ, bức tranh nào diễn tả hết cái hồn của sưa, giống như tâm hồn người con gái Hà Nội- biết bao năm trôi qua vẫn chẳng đổi thay…
Rạo rực trong lòng tiếng chúc xuân
Lời đẹp tình thân rượu mấy tuần
Năm mới tuổi thêm sức càng khỏe
Không già, mãi mãi dáng thanh tân
Tĩnh lặng. Không gian đặc quánh ánh đêm. Trong căn phòng nhỏ ở MIỀN Tây Úc xa xôi có một đôi mắt nhìn vào bóng đêm như muốn chọc thủng bức màn đen kịt dài vô tận. Những khao khát và ước mơ về cuộc sống làm trái tim hắn khẽ run lên. Những lúc ở trong bóng đêm một mình như thế này hắn chỉ nghĩ về một người duy nhất, người đã đem bình yên đến lấp đầy những chỗ trống trong lòng hắn. Chỉ duy nhất một người. Chỉ có người con gái đó mới đủ sức xoa dịu đi những trăn trở trong lòng hắn.
Em nghĩ mình chẳng đáng gì đâu
Sao anh lại yêu em đến thế
Chuyện hôn nhân có đâu mà dễ
Chốn tình yêu cuộc sống muôn màu
Ngốc là chàng trai xứ Nghệ, xa nhà sang Thượng Hải cố học lấy mấy chữ tiếng Trung Quốc. Hành trang của Ngốc chỉ lõm bỏm vài chữ tiếng Anh còn tiếng Trung thì hầu như chưa có chữ nào. Hồi mới sang học ở nước người, có bao nhiêu chuyện có thể kể - chuyện sau đây là một ngày của Ngốc ở Thượng Hải.